Buổi tối, khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, chị đề xuất với bố mẹ chồng: "Dạo này dịch tay- chân-miệng ở trẻ em lây mạnh lắm, nhiều người cùng công ty con không dám cho con đi học. Con nghĩ kỹ rồi, cách đề phòng tốt nhất là con cho cháu tạm nghỉ một thời gian ở nhà để ông bà trông mới yên tâm…". Nghe con dâu nói đầy vẻ lo lắng, ông bà Ngân cũng xuôi theo:
- Đúng đấy, đi học bán trú sinh hoạt tập thể dễ lây bệnh, cứ để thằng Minh ở nhà, bao giờ hết bệnh thì học tiếp…
- Mà từ nay bố mẹ đừng cho bọn trẻ con hàng xóm sang nhà mình chơi nữa, càng cảnh giác cao càng tốt…
Anh Thắng, chồng chị lúc này mới lên tiếng: Bố mẹ và em ý thức về dịch bệnh như vậy là tốt nhưng hoang mang quá mức, cho con nghỉ học, cấm trẻ chơi với nhau như vậy là không nên.
- Nhưng đây là bệnh nguy hiểm, phòng còn hơn chữa - Chị quả quyết.
- Đành rằng là như vậy nhưng phải dựa trên cơ sở khoa học. Em không nghe các bác sĩ chuyên khoa tư vấn à. Nếu thực hành vệ sinh sạch sẽ cho trẻ hàng ngày như súc họng bằng dung dịch sát khuẩn hoặc nước muối nhạt, rửa tay trước khi ăn, sau khi đi vệ sinh… theo khuyến cáo của ngành y tế sẽ hạn chế sự lây lan bệnh. Hiện nay, theo chỉ đạo của ngành chức năng, các trường mầm non đã và đang áp dụng tích cực các biện pháp phòng ngừa dịch bệnh cho trẻ nhỏ. Khi thấy cần thiết, nhà trường sẽ cho bọn trẻ nghỉ học. Bố mẹ và em không chủ quan nhưng cũng không nên quá hoang mang như thế…
Nghe anh Thắng giảng giải một hồi, ông bà Ngân và chị Phương mới thở phào nhẹ nhõm. Mai đi làm, chị phải nói chuyện với chị em trong tổ để họ bớt lo lắng, chỉ cần chấp hành tốt khuyến cáo phòng ngừa bệnh của cơ quan chuyên môn là có thể yên tâm.
Thuỳ Vân